Chát! Chát! Chát!
Từng cái tát liên tiếp giáng thẳng xuống mặt A Nhĩ Kiệt, khiến má trái của hắn sưng vù lên hệt như một chiếc bánh màn thầu.
Nếu là người bình thường, chịu trận đòn tàn bạo cỡ này thì đã sớm ngất lịm đi từ lâu. Nhưng tinh thần lực của hắn vô cùng cường hãn, thế nên vẫn giữ được sự tỉnh táo.
Lúc này, hắn căn bản không còn tâm trí đâu để suy nghĩ xem tại sao tinh thần lực lại vô hiệu với Bạch Dã, trong đầu chỉ còn duy nhất một ý niệm là nhanh chóng vùng vẫy thoát thân để phản kích.




