Tiếng bước chân của Bạch gia rất có nét đặc trưng, sải bước rộng hơn người thường một chút, mỗi bước cất lên đều dứt khoát, mạnh mẽ. Đôi giày da Tinh Thước đặt làm riêng nện xuống mặt đất phát ra tiếng vang lanh lảnh đầy kiêu ngạo. Mỗi bước đi tựa như đang tuyên cáo sự hiện diện của hắn.
Ngô Đức đứng chực sẵn ở cửa, cung kính chờ đợi. Một bước, hai bước... Khi tiếng bước chân vừa đến gần, hắn gần như căn chuẩn xác từng giây để mở toang cánh cửa.
Hắn khom người nghênh đón, cất tiếng: "Bạch gia."
Đám Thập Nhị Sinh Tiêu bên trong cũng vội vàng đứng dậy, đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía cửa.




