Ngô Đức cảm thấy mình sắp chết rồi.
Hắn nằm liệt trên mặt đất lạnh lẽo hệt như một cái xác không hồn, mặc cho từng nhát roi quất xuống người, tiếng kêu thảm thiết và những cơn co giật cũng dần trở nên yếu ớt.
Đôi mắt trống rỗng nhìn về phía Thiên Khải, danh xưng "đổng sự trưởng Thiên Khải" văng vẳng bên tai tựa như một cái gai nhọn, đâm thật sâu vào tận đáy lòng.
Bạch gia...




