Giờ Dậu sắp điểm, trời đông tối sớm, những tầng mây màu xám chì sà xuống thấp, đè nặng lên vùng đồng hoang Tây Giao.
Gió lạnh rít qua bãi cỏ úa vàng, mang theo cái rét thấu xương cùng mùi khói bụi từ chợ than đằng xa thổi tới.
Tây Giao diễn võ trường vốn chẳng phải giáo trường tầm thường, mà là một khu vực được triều đình đặc biệt khoanh vùng dành riêng cho "tông sư chiến", lại còn mời cao nhân tới bày trận bố trí.
Bốn bề là tường gạch xanh cao chừng một trượng vây quanh. Mặt đất bên trong không phải đất nện mà được rải một lớp cát đá màu xám tro đặc chế. Nghe nói thứ này có thể hấp thụ phần nào cương khí xung kích phát tán khi giao thủ, vừa giảm thiểu tổn hại cho sân bãi, vừa tránh dư chấn lan rộng.




