Đám người Vương Đạo Huyền, Sa Lí Phi, Võ Ba, Khổng Thượng Chiêu, Long Nghiên Nhi và Lữ Tam lập tức bám sát theo sau. Lâm Bàn Tử cũng bộc phát ra tốc độ nhanh chưa từng thấy, xông lên tận đầu đội ngũ, đôi mắt ti hí nhìn chằm chằm vào luồng "bảo khí" hư vô mờ ảo phía trước để dẫn đường.
Mặt đất dưới chân rung chuyển ngày một dữ dội, sóng âm gầm rú của bầy thú phía sau đang áp sát tựa như sóng thần. Bọn họ thậm chí còn nghe rõ mồn một tiếng móng vuốt sắc nhọn xé toạc lớp đất đóng băng, cùng âm thanh cự vật húc gãy những thân cây băng đầy kinh hoàng.
Gió tanh cuốn theo vụn băng quật thẳng vào lưng mọi người, trong cái lạnh thấu xương mang theo cả sự uy hiếp của tử thần.
Bọn họ dốc hết toàn lực chạy điên cuồng trên đường bờ biển quỷ dị, gập ghềnh, đầy rẫy những nhũ băng nhọn hoắt và rễ cây chằng chịt, thể lực đang bị vắt kiệt một cách nhanh chóng.




