Một mèo một chim này, kể từ khi cùng bước chân vào cái sân này, chưa từng hòa thuận với nhau ngày nào.
Thân là thần điểu, trong xương tủy Thanh Loan vốn mang sẵn vài phần ngạo khí bề trên. Nó thích nhất là trêu chọc Phì Phì, thỉnh thoảng lại bay qua mổ nhẹ vào chóp đuôi, hoặc ngậm mất con cá khô nhỏ trong bát của con mèo kia. Mổ xong, nó liền bay vút lên cao, đậu trên cành cây nghiêng đầu kêu ré lên, chọc tức đến mức Phì Phì xù hết cả lông.
Phì Phì tuy là dị thú nổi danh trong "Sơn Hải Kinh", tính tình vốn ôn hòa, nhưng cứ đối mặt với con chim xanh lắm lời này là không sao kìm nén nổi cơn giận.
Khổ nỗi nó là tẩu thú, đối phương lại là phi cầm, có nhảy cao đến đâu cũng chẳng với tới. Lần nào nó cũng chỉ có thể ngồi xổm dưới đất khè khè đe dọa, lông xù lên tròn vo như một đóa bồ công anh.




