Người trong bộ lạc đồng loạt ngừng tay, nhao nhao quay đầu nhìn sang.
Thẩm Khinh Chu bước ra khỏi vạt cỏ trước tiên, tiến đến đứng trên khoảng đất trống.
Những người đó dò xét bọn họ, không cầm vũ khí lên, cũng không lùi lại. Ánh mắt họ lộ ra vẻ tò mò, như thể vừa nhìn thấy một món đồ mới lạ chưa từng thấy bao giờ.
Một người đàn ông trung niên có vóc dáng cao lớn hơn hẳn những người khác bước ra. Trên mặt và cổ ông ta vẽ những đường hoa văn màu đỏ sẫm, tương tự như họa tiết mặt trời trên mặt tên Tát Mãn lúc trước.




