Vùng cao nguyên Pamir vốn lưu truyền câu nói: một ngày trải bốn mùa, mười dặm chẳng cùng trời.
Lúc xuất phát vào sáng sớm, trời vẫn còn nắng rực rỡ, nhưng sau hơn một giờ đồng hồ xe chạy dằn xóc, khi chỉ còn cách Ưng Sầu cốc chừng mười mấy dặm đường, sắc trời đột ngột thay đổi.
Ánh nắng chói chang ban đầu bị mây đen nuốt chửng, cuồng phong nổi lên trong chớp mắt, những hạt tuyết nhỏ li ti đập vào cửa kính xe kêu lộp bộp.
Dãy núi tuyết xa xa thoáng chốc đã bị sương trắng bao phủ, tầm nhìn giảm mạnh, ngay cả đoạn đường hai ba mét phía trước cũng chẳng thể nhìn rõ.




