"Này, ngươi đừng xáp lại gần ta như thế, thê tử ta sẽ ghen đấy." Thẩm Khinh Chu nói.
Bạch Ngọc Quỳ đang tựa vào Thẩm Khinh Chu không nhịn được bèn lườm một cái: "Phiền ngươi lúc nói câu này, cái tay đang đặt trên eo ta bớt ôm chặt lại một chút."
"Ta chủ yếu là sợ nàng lạnh, tựa vào ta sẽ ấm hơn chút." Bắt gặp ánh mắt của Bạch Ngọc Quỳ, Thẩm Khinh Chu vẫn mặt dày hùng hồn đáp.
Vì lo đêm hôm xảy ra chuyện bất trắc, mọi người cũng chẳng buồn lấy túi ngủ ra, cứ thế ngồi quây quần trên tế đàn, tựa vào nhau nghỉ ngơi.




