Thật ra, đây hoàn toàn không phải là ảo giác của mọi người. Cảm giác an tâm này vốn không bắt nguồn từ Thẩm Khinh Chu, mà đến từ thanh đại phiến đao vừa được gỡ lớp vải bọc trong tay hắn.
Thân đao rỉ sét loang lổ, sắc đỏ nâu gần như che lấp hoàn toàn màu sắt nguyên bản. Trên lưỡi đao chi chít những vết sứt mẻ, thoạt nhìn chẳng khác nào một khối sắt vụn bị chôn vùi dưới đống phế liệu suốt mấy chục năm.
Thế nhưng, chính mảnh sắt vụn tưởng chừng chạm nhẹ là vỡ nát ấy, lúc này lại đang khẽ ngân vang.
Đó không phải là âm thanh giòn tan của kim loại rung động, mà là tiếng ngân trầm thấp tựa như tiếng trống trận, như tiếng kèn xung phong. Âm thanh ấy men theo đầu ngón tay Thẩm Khinh Chu, truyền vào tai từng người, khiến những trái tim đang đập liên hồi bỗng bất giác nương theo nhịp điệu kia mà từ từ bình ổn trở lại.




