“Thật ra ngươi có thể ở lại thêm mấy ngày nữa mà.” Thấy Thẩm Khinh Chu trở về, Thường Thắng Lợi lên tiếng.
“Ta hết tiền rồi.”
“Chẳng phải cô nương kia để lại cho ngươi hơn một vạn tệ sao? Với cả mấy nghìn tiền khách sạn bồi thường nữa, tất cả đều đang ở chỗ ta, dư sức cho ngươi ở lại thêm một thời gian.” Thường Thắng Lợi nói.
Lão hiểu lầm, tưởng Thẩm Khinh Chu nói mình không có tiền ăn uống, thuê khách điếm.




