Nửa khắc sau, Triệu Thăng bay một mạch ra ngoài vạn dặm. Mãi đến khi rời khỏi phạm vi lãnh địa của bầy quái viên kia, màn hà quang vàng óng ngập trời ở cách sau lưng trăm dặm mới chịu dừng lại, rồi chầm chậm tan đi giữa từng tràng gào thét đầy vẻ không cam lòng.
Trong quãng thời gian tiếp theo, hắn cứ một đường phi hành, bay chừng non nửa canh giờ, rời khỏi vùng quần sơn này, tiến tới phía trên một khu man hoang cổ lâm cổ thụ chọc trời, chướng khí dày đặc.
Giữa khu cổ lâm mênh mông vô tận ấy, có hơn mười gốc hoang cổ cự thụ cao tới ngàn trượng, phân tán lẻ tẻ giữa biển rừng bạt ngàn, tựa như những bá chủ tuyệt đối trong muôn vàn cổ mộc. Từ xa nhìn lại, chúng chẳng khác nào từng ngọn núi cây khổng lồ sừng sững giữa trời đất, cao hơn những cây khác đâu chỉ gấp mười lần.
Triệu Thăng đưa mắt nhìn về phía gốc hoang cổ cự thụ gần nhất, thân hình chợt hóa thành một đạo độn quang, lao thẳng tới đó.




