Triệu Thăng khẽ động thần niệm, triệu hồi bạch cốt bảo thuẫn trở về bên người, rồi đưa tay gỡ hạt đá đen sì cắm trên mặt thuẫn xuống. Hạt đá ấy vừa rơi vào lòng bàn tay, cánh tay hắn lập tức trĩu xuống.
Ừm,
Triệu Thăng hơi lấy làm lạ, thầm nghĩ: “Thứ này lại còn nặng hơn cả tiên thiên canh kim cùng thể tích đến ba phần, bảo sao chỉ một kích đã phá được thuẫn.”
Hắn nhìn kỹ thêm một lần, vẫn không nhận ra lai lịch của nó.




