Kim Hồng đại thánh không nói hết câu mà xoay chuyển câu chuyện, đột nhiên chỉ vào cây đoạn bút, trịnh trọng nói: "Bản thánh cũng chẳng cần giấu ngươi. Cây luân hồi bút này tuy đã gãy gập, nhưng trên thân nó lại gánh vác nhân quả lớn nhất của hoàn vũ chư thiên.
Cho nên... tiểu tử, ngươi nghe cho kỹ đây. Trước khi ngươi đạt tới cảnh giới hợp đạo xưng tổ, tốt nhất đừng để người thứ hai biết luân hồi bút đang ở trên người mình. Bằng không bản thánh dám khẳng định, ngay cả những Vô Thượng đạo tổ đã gần kề bước siêu thoát kia cũng sẽ đích thân ra tay cướp đoạt cây luân hồi bút này, dù sao thì..."
Triệu Thăng càng nghe lòng càng nặng trĩu, đến cuối cùng thậm chí còn cảm thấy có chút tuyệt vọng.Ngay cả Vô Thượng đạo tổ cũng muốn có được "luân hồi bút", có thể thấy thứ này trân quý đến nhường nào, và cũng phỏng tay đến mức nào!
Triệu Thăng lộ vẻ khổ sở, nói: "Vãn bối... bây giờ vãn bối vứt bỏ luân hồi bút, liệu có phải đã quá muộn rồi không?"




