Đợi đến khi màn đêm buông xuống, Triệu Thăng thấy thời gian đã hòm hòm, bèn ra tay đình chỉ Ngũ Hành Thận Vân đại trận, để Quân Thiên Hành có cơ hội thở dốc.
Đại trận vừa ngừng, Quân Thiên Hành lập tức bừng tỉnh như người vừa thoát khỏi cơn mộng mị.
Hắn mang vẻ mặt thảm hại nhìn quanh bốn phía, vừa thấy bóng người đang đứng trên cao kia, theo bản năng liền để lộ ra vài phần bất phục.
"Ngươi... hoặc là giết bổn vương, hoặc là thả ta đi. Tóm lại, bổn vương vĩnh viễn không bao giờ khuất phục!" Dù đã rơi vào bước đường cùng, Quân Thiên Hành vẫn kiêu ngạo bất tuân, dám lớn tiếng gào thét khiêu khích Triệu Thăng.




