"Kỳ đạo hữu, hôm nay đến đây, hẳn là có tin tốt muốn chia sẻ với lão phu nhỉ?" Triệu Thăng vừa thấy tên đại yêu này chủ động tìm đến cửa liền biết tin mừng sắp tới, bởi vậy trong lòng vui sướng khôn xiết, buông lời trêu ghẹo.
Kỳ Vô Viêm xoa xoa chiếc sừng trên mũi, thần sắc cung kính xen lẫn ngưỡng mộ lên tiếng: "Tiền bối thần cơ diệu toán. Hôm trước tiểu yêu cầu kiến lão tổ tông trong tộc, mỏi miệng thuyết phục mãi mới được ngài chịu gật đầu, cho phép mang hai món bảo bối này tới đây. Hai món bảo vật này ắt hẳn có thể giúp tiền bối giải trừ ách nạn!"
Hửm?
Triệu Thăng nghe vậy thì vừa kinh ngạc vừa vui mừng, quả quyết phóng ra ý chí lực trường, ngăn cách hoàn toàn tầm nhìn xung quanh, lúc này mới dùng ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm đối phương.




