Mặc cho bão tố bên ngoài cuồng bạo đến đâu, cũng không sao xâm nhập nổi vào vùng không gian nghìn trượng ấy.
Triệu Thăng đứng nơi mũi thuyền, ánh mắt thản nhiên nhìn về phía không trung trên cự chu, dường như có thể thấy rõ từng trận đại chiến liều chết giữa các kim đan ở ngoài mấy chục dặm.
Sa Sinh đứng sau lưng sư phụ, hai tay ôm một chiếc đùi hoang đà cao nửa người, đang ngoạm từng miếng lớn ngon lành.
Đứa nhỏ ấy vừa ăn đến miệng đầy mỡ, vừa không quên ồn ào: “Bọn chúng đều là kẻ xấu, còn thuyền chủ lại là đại hảo nhân. Sư phụ, người ra tay cứu đại hảo nhân đi!”




