Lạc Song Toàn nghe vậy chỉ biết dở khóc dở cười, đành nằm bệt dưới đất không ngừng rên rỉ giả đáng thương, mong đại tổ sẽ không tiếp tục hạ độc thủ.
…
Thời gian trôi nhanh, chớp mắt đã qua nhiều năm.
Giữa tháng bảy, trên không trung tầng tán cây thứ nhất của Đại Xuân thần thụ, mây đen dày đặc, điện chớp sấm rền, mưa lớn trút xuống không ngớt.




