Dẫu trên người Lạc Tinh Thành cũng giấu không ít bảo mệnh chi vật, nhưng rốt cuộc vẫn không chịu nổi kiểu “vung tay như nước” của Trần Chỉ, cuối cùng thất bại trong gang tấc, mang theo nỗi hối hận vô biên mà chết trong tòa động phủ vô danh này.
Đột nhiên, một bóng người bước ra từ hư không, đáp xuống chính giữa thạch thất.
Triệu Thăng đảo mắt quét qua, ánh nhìn dừng lại trên thi thể trong thoáng chốc, rồi lập tức đoán ra được bảy tám phần đầu đuôi sự việc.
Trần Chỉ vừa thấy người tới, lập tức mừng rỡ khôn xiết, kích động đến thất thanh gọi lớn: “Phụ thân!”




