“Lão gia, lão nô đã phái hai ám vệ trúc cơ cảnh âm thầm bảo vệ tam thiếu gia. Hơn nữa trên người thiếu gia còn có bảo mệnh chi vật do ngài ban cho. Dọc đường có lẽ sẽ gặp chút trắc trở, nhưng tuyệt đối không lo nguy hiểm tính mạng.”
“Dực nhi cũng đã lớn, đúng là nên ra ngoài lịch luyện một phen. Việc này ta đã rõ. Truyền lệnh xuống, từ nay về sau, nếu chưa gặp nguy cơ sinh tử, ám vệ chỉ được âm thầm quan sát, không được tự tiện ra tay.”
“Tuân mệnh!”
“Ừm, ngươi lui xuống làm việc đi. Ta muốn đến Huệ Tâm viện một chuyến.” Triệu Thăng vỗ nhẹ lên vai Trần Phúc, rồi chợt hóa thành một đạo độn quang, lao vút về phía tây.




