Khi hai món bảo vật tam ma quy muội xử và hạnh hoàng mộc ngư vừa lơ lửng giữa không trung, mắt Bổn Năng lão hòa thượng lập tức sáng lên, lão cười ha hả rồi giơ tay chộp hờ từ xa về phía nhị bảo.
Ngay sau đó, chỉ thấy hai món Phật bảo ấy bị hút thẳng vào tay lão, rồi được lão cầm lên săm soi, thưởng thức.
Cầm nghịch mấy lượt xong, điên tăng bỗng thu lại nụ cười, nghiêm mặt gật đầu nói: “Không sai, không sai! Quả đúng là cổ Phật bảo mà Thánh Phật tự đã khổ công tìm kiếm suốt ngàn năm. Có thứ này trong tay, xem bọn tiểu trọc kia còn dám không tới cầu ta hay không. Hắc hắc!”




