[Dịch] Ai Bảo Thẻ Bài Ma Pháp Ta Làm Ra Có Vấn Đề?

/

Chương 51: Thẻ của ngài đã phá vỡ sự cân bằng

Chương 51: Thẻ của ngài đã phá vỡ sự cân bằng

[Dịch] Ai Bảo Thẻ Bài Ma Pháp Ta Làm Ra Có Vấn Đề?

Ngã Chân Bất Hội Phi

8.296 chữ

29-08-2026

"Chỉ là trùng hợp thôi sao?"

Mua đồ xong, trên đường chạy con xe điện về nhà, Cổ Tân vẫn mải mê suy nghĩ.

Nhưng ngẫm lại, nếu lũ chuột này bò từ cống ngầm ở các khu vực khác của Ngân Thành sang thì cũng không phải là không có khả năng.

Chắc do mình quá nhạy cảm rồi.

Cổ Tân lắc đầu, định bụng về nhà sẽ tra cứu thông tin về bí cảnh hải thế giới kia.

Khác với bí cảnh đầu tiên mà Vương Toàn dẫn cậu đi — đó là một bí cảnh mới xuất hiện, phải đợi chính quyền và Hiệp hội Mạo hiểm giả thăm dò, xác định mức độ nguy hiểm xong mới cho mở cửa.

Thế nên nhóm Cổ Tân mới được tính là lứa mạo hiểm giả đầu tiên.

Còn bí cảnh hải thế giới này đã mở cửa được hơn một tháng. Về mức độ nguy hiểm thì được xếp hạng xanh lục, tức là nhị giai.

Bí cảnh ở cấp độ này luôn tập trung đông mạo hiểm giả nhất, thế nên những thông tin cơ bản bên trong bí cảnh hải thế giới cũng rất dễ tìm.

Thế nhưng, sau một hồi lướt nát diễn đàn mạo hiểm giả Ngân Thành mà chẳng thu thập được thông tin gì hữu ích, Cổ Tân đành bỏ cuộc, an tâm đi ngủ.

Sáng sớm hôm sau.

"Tường Tử, anh ra ngoài đây."

"Vâng, chúc ngài đi đường thuận lợi, thắng lợi trở về."

Phong Xuyên Tường Tử hai tay đặt trước bụng, dáng vẻ chuẩn thục nữ đoan trang, cất giọng dịu dàng chúc Cổ Tân.

"Haha, xin nhận lời chúc tốt lành của em nhé."

Tâm trạng Cổ Tân cực kỳ tốt, cậu vẫy tay chào thiếu nữ rồi xuất phát đến trường.

Theo lời Vương Toàn, cậu ta đã tìm đủ đồng đội rồi.

Trước cổng Đại học Ngân Thành.

"Đại Cổ, bên này!"

Cổ Tân vừa đến nơi đã thấy Vương Toàn đang đứng dưới một gốc cây lớn vẫy tay gọi mình, cậu liền bước tới.

"Ông vẫn đúng giờ như mọi khi nhỉ."

Vương Toàn liếc nhìn đồng hồ, hẹn chín rưỡi, giờ còn đúng một phút nữa là đến giờ.

"Không đến muộn là được chứ gì." Cổ Tân nhún vai, sau đó nhìn sang hai người đồng đội đang đứng phía sau Vương Toàn.

"Chào buổi sáng, bạn học Cổ Tân."

Nữ tu sĩ Lam Liên Hoa với vóc dáng nhỏ nhắn trong bộ tu phục màu xanh lam đang tươi cười vẫy tay với Cổ Tân.

Đây là đồng đội cũ rồi.

"Chào buổi sáng." Cổ Tân cười đáp lại. Đây đúng là bạn học "hàng thật giá thật", vì hiện tại Lam Liên Hoa cũng đang học cùng lớp với hai người.

Tiếp đó là người còn lại.

Cổ Tân nhìn sang vị đồng đội kia, nét mặt không khỏi trở nên kỳ quái. Người nọ mặc một bộ giáp hiệp sĩ bó sát tôn dáng, thân hình cao lớn, bên hông đeo một thanh kiếm hiệp sĩ.

Hắn ta sở hữu mái tóc xoăn nhẹ màu vàng kim lấp lánh, gương mặt tuấn tú, phần tóc mái rủ xuống che đi con mắt bên phải. Đáng chú ý là, bộ giáp của hắn cũng có màu vàng kim nốt.

Đương nhiên, đó chưa phải là trọng điểm. Trọng điểm là lúc này hắn đang đứng nửa tựa vào gốc cây, một tay vịn chuôi kiếm, tay kia cầm một cành hoa hồng, cúi đầu làm ra vẻ như đang say sưa ngửi hương hoa.

Quan trọng nhất là, có vẻ hắn đã giữ cái tư thế này khá lâu rồi thì phải?

Bởi vì từ lúc Cổ Tân đi tới hắn đã tạo cái dáng này, mà đến tận bây giờ vẫn không hề nhúc nhích.

"Lão Vương, vị này là...?"

Do dự một chút, Cổ Tân đành lên tiếng hỏi Vương Toàn.

"... Mẹ kiếp, ông bớt pose mấy cái dáng điệu đà đó đi, mau qua đây làm quen với anh em của tôi!"

Khóe miệng Vương Toàn giật giật, vẻ mặt đầy ghét bỏ quát tên hiệp sĩ giáp vàng kia.

"Pháp sư Vương Toàn, phiền cậu đừng dùng những từ ngữ thô tục như vậy với một hiệp sĩ tao nhã được không? Tôi nghĩ gia đình thực sự nên giáo dục lại văn hóa cho cậu đấy."Kỵ sĩ mặc giáp vàng rốt cuộc cũng chịu nhúc nhích, chậm rãi đáp lại bằng chất giọng trầm ấm, từ tốn:

Lúc này, Cổ Tân tinh ý nhận ra ở khóe mắt phải bị tóc mái che khuất của gã kỵ sĩ giáp vàng dường như có vết bầm tím?

"He he, mày có giáo dục, có giáo dục mà còn đi club à?" Vương Toàn cười khẩy châm chọc.

"Thế gian có quá nhiều bể khổ, kỵ sĩ chúng ta tuân theo thần dụ, thương xót thế nhân, cứu tế những kẻ khốn khó trong thiên hạ là trách nhiệm của chúng ta. Mà tôi đây gia cảnh cũng có chút của ăn của để, lẽ đương nhiên phải dang tay giúp đỡ nhiều người đáng thương hơn."

"Cho nên đây là cái lý do một lần mày gọi tận tám em bồi rượu đấy hả? Thằng khốn Bạch Ngân, lần sau mày mà còn dám gọi Tiểu Mỹ ra tiếp rượu nữa, ông đây đấm thâm đen cả hai mắt mày luôn!"

"Hừ, đồ pháp sư thô bỉ chỉ biết mượn ngoại lực." Bạch Ngân cũng khinh bỉ đáp trả: "Chức nghiệp giả chúng ta phải phấn đấu tu hành, đường đường chính chính, quang minh lỗi lạc, tự thân mạnh mẽ mới là mạnh mẽ thực sự!"

"Mày đang lải nhải cái khỉ gió gì thế? Đồ đần không não, anh em của ông đây là chế tạp sư, đó cũng là sức mạnh của ông, mày có không?"

"Hai người này bị sao thế?"

Cổ Tân ngơ ngác nhìn hai người đang gay gắt đấu khẩu.

"Bạch Ngân là một trong những kỵ sĩ đứng đầu năm nhất bên kỵ sĩ viện, xưa nay vốn như nước với lửa với Vương Toàn."

Lam Liên Hoa lén nói nhỏ với Cổ Tân, giọng điệu lại tỏ ra khá hào hứng.

"Nghe nói mới hôm qua thôi, Bạch Ngân còn đánh nhau một trận với Vương Toàn ở ngoài trường nữa đấy, đánh kịch liệt lắm luôn!"

"Không phải, ý tớ là sao lão Vương lại tìm tên Bạch Ngân này lập đội?"

"Hả? Hình như là không liên lạc được với Mông Tu, sau đó Bạch Ngân biết Vương Toàn đang tìm đồng đội đi bí cảnh nên đã chủ động liên hệ."

Lam Liên Hoa chớp chớp mắt.

Thế mà lại do tên kỵ sĩ này chủ động á?

Cổ Tân nhìn gã kỵ sĩ điệu đà mặc giáp vàng, tóc cũng nhuộm vàng óng kia, không khỏi cảm thấy hết sức bất ngờ.

"Nếu không phải tại thằng Mông Tu chẳng biết chết dí ở cái xó nào rồi, thì ông đây thèm tìm cái loại như mày chắc?"

"Lời lẽ thật nực cười. Mông Tu đúng là một kỵ sĩ ưu tú, phải, rất ưu tú, nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức ưu tú mà thôi."

Bạch Ngân khẽ mỉm cười, vẫn giữ nguyên cái giọng điệu kiêu ngạo mà thong dong, điềm tĩnh:

"Còn tôi, Bạch Ngân, mới là kỵ sĩ mạnh nhất năm nhất của kỵ sĩ viện."

"Buồn cười chết mất, mày chém gió vừa thôi."

Vương Toàn cười khẩy không thôi.

"Cậu rồi sẽ được thấy thôi, ngoài ra..."

Bạch Ngân không thèm để ý đến Vương Toàn nữa mà chuyển ánh mắt sang Cổ Tân.

"Học viên năm nhất kỵ sĩ viện, kỵ sĩ Bạch Ngân, rất vinh hạnh được gặp cậu."

Bạch Ngân thực hiện một nghi thức chào của kỵ sĩ cực kỳ tao nhã và chuẩn mực.

Cổ Tân thực ra rất muốn cà khịa cái tên này một chút, Bạch Ngân à? Tôi còn Hoàng Kim đây này.

"Chào cậu, tôi là Cổ Tân."

"Tôi từng nghe qua danh tiếng của các hạ, hơn nữa còn đích thân trải nghiệm sức mạnh từ những tấm thẻ do các hạ chế tạo."

"Các hạ, chúng ta có thể nói chuyện riêng đôi câu được không?"

"Được."

Cổ Tân liếc nhìn Vương Toàn một cái rồi gật đầu.

Vương Toàn chẳng hề lo lắng, dù sao đây cũng là cổng trường. Hơn nữa, nếu Bạch Ngân thực sự dám ra tay với Cổ Tân...

Thế thì Vương Toàn sẽ cười phá lên mất, bởi vì kiểu gì Bạch Ngân cũng sẽ bị đánh đo ván một cách đầy nhịp điệu.

"Ra đây nói được rồi, Vương Toàn chắc không nghe thấy đâu. Bạn học Bạch Ngân tìm tôi có chuyện gì sao?"

Cổ Tân tò mò hỏi. Hắn không hề có ác cảm với Bạch Ngân, dù sao tính đến hiện tại, Bạch Ngân vẫn tỏ ra rất lịch sự."Các hạ, ngài có biết thẻ bài của ngài đã phá vỡ sự cân bằng rồi không?"

Vẻ mặt Bạch Ngân vô cùng nghiêm túc.

"Ờ..."

"Tôi và pháp sư Vương Toàn vốn có ân oán từ lâu. Tôi biết tỏng, hắn ghen tị với vẻ ngoài đẹp trai và thân hình cường tráng của tôi."

Không, tôi thấy chắc cậu hiểu lầm rồi, cái thằng Vương Toàn đó chỉ đơn thuần là coi thường kỵ sĩ mà thôi.

Vẻ mặt Cổ Tân trở nên vô cùng kỳ quặc.

"Mà tôi cũng ghét cái thói thô lỗ và thân hình ốm đói của hắn. Đường đường là đấng nam nhi, thì phải ra dáng đàn ông chứ."

"Trước ngày hôm qua, tôi với pháp sư Vương Toàn luôn đánh ngang tay, nhưng mà... hắn lại có được thẻ bài của các hạ."

"Hắn thật sự làm tôi quá thất vọng! Hắn thế mà lại dùng đến ngoại lực!"

Giọng Bạch Ngân trầm xuống, đến câu cuối cố tình nói to hơn, tràn ngập vẻ khinh bỉ.

Cậu ta đang cố tình để Vương Toàn nghe thấy.

"Cho nên Bạch Ngân này, ý cậu là muốn tôi thu hồi lại thẻ bài đã đưa cho lão Vương? Thế thì e là..." Cổ Tân nhướng mày, vừa định mở miệng từ chối.

"Không, ý tôi là, thưa các hạ, tôi biết ngài có mở một tiệm thẻ bài, nên tôi muốn mua vài lá thẻ bài thật mạnh từ chỗ ngài."

Vẻ mặt lẫn giọng điệu của Bạch Ngân cực kỳ nghiêm túc, làm Cổ Tân ngớ cả người.

"Ý cậu là, cậu muốn mua thẻ ở chỗ tôi á?"

"Đúng vậy, xin các hạ cứ yên tâm, gia cảnh tôi cũng có chút của ăn của để."

Đây đâu phải là vấn đề tiền nong.

Vấn đề chính là, người anh em à, cậu vừa mới lớn tiếng khinh bỉ Vương Toàn dùng ngoại lực cơ mà, cậu quên mất rồi à?

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!