"Nào, đại ca, đi lối này, chúng ta vào từ cửa sau."
Trần Huy vô cùng nhiệt tình dẫn đường cho Cổ Tân.
Cổ Tân đã nói rồi, chỉ cần gã biểu hiện tốt thì hắn sẽ mở lòng từ bi.
Người không vì mình trời tru đất diệt, vì cái mạng nhỏ của bản thân, đành phải để cho mấy gã đồng liêu chịu khổ một chút vậy.
Dưới sự dẫn đường của Trần Huy, Cổ Tân đi theo gã vòng ra cửa sau. Trần Huy rút chìa khóa ra mở cửa.
Bên trong là một gian bếp quán ăn sáng bình thường. Trần Huy sờ soạng tìm kiếm ở góc tường vài cái, một lối vào địa đạo liền hiện ra.
Sao đám tà giáo đồ này ai cũng thích đào địa đạo thế nhỉ?
Cổ Tân khá tò mò, vì hắn nhớ lúc trước anh bạn A Tư Mã cũng dẫn hắn đi xuống địa đạo như thế này.
Hai người bước vào địa đạo, vừa đi xuống chưa được bao lâu."Anh Huy." Hai gã mặc áo đen bước ra, ánh mắt dừng lại trên người Cổ Tân.
"Người mới tôi vừa tìm được bên ngoài đấy, giáo đồ mới của chúng ta."
Trần Huy thản nhiên đáp.
"Chủ giáo đâu rồi?"
"Ngài ấy đang chuẩn bị nghi thức rồi, mấy cậu biết đấy, ngày mai là bắt đầu lễ tế mà."
"Được rồi, tôi dẫn người mới đi gặp chủ giáo đây, hai cậu cứ tiếp tục canh gác đi."
Trần Huy gật đầu, thái độ vô cùng tự nhiên, thậm chí còn mang theo chút ngạo mạn ngấm ngầm.
Hai tên tà giáo đồ kia cũng chẳng thấy có gì bất thường, bởi bình thường trong giáo hội, điệu bộ của Trần Huy vẫn luôn như vậy.
Hai người tiếp tục đi vào trong. Cổ Tân nhận ra tầng hầm này rộng hơn hắn tưởng tượng rất nhiều, chẳng biết đám tà giáo đồ này đã hì hục đào bới mất bao lâu nữa.
"Đại ca, chủ giáo đang chuẩn bị nghi thức hiến tế rồi, anh xem... anh tính thế nào?"
Vừa về đến căn phòng nghỉ ngơi thường ngày của mình, Trần Huy lập tức khúm núm, dè dặt ướm hỏi Cổ Tân.
"Mày có cách nào gom hết bọn chúng lại một chỗ không?"
Cổ Tân ngẫm nghĩ một chút rồi hỏi. Lần này hắn đến là để dọn dẹp ổ tà giáo này trừ hại cho dân, đương nhiên cách nào tiện nhất thì làm.
"Chuyện này... cũng không phải là không có cách." Trần Huy hơi do dự.
"Nếu gõ vang thần chung, chắc chắn sẽ gọi được toàn bộ bọn chúng ra đây."
Thần chung là công cụ triệu tập quan trọng của Chân Thật giáo hội, bình thường nếu không có cuộc họp nào trọng đại thì căn bản sẽ không dùng đến.
Nếu tự tiện gõ chuông, chắc chắn sẽ bị trách phạt nặng nề.
Nhưng nghĩ lại, Trần Huy cũng chẳng thèm bận tâm nữa. Dù là Cổ Tân xử đẹp đám tà giáo đồ này, hay đám đồng nghiệp tà giáo kia xúm vào hạ gục Cổ Tân, gã đều chấp nhận được tuốt.
Mà nếu Cổ Tân thắng thì lại càng tốt!
Trong lòng Trần Huy trào dâng sự kích động. Dù sao Cổ Tân cũng là một chế tạp sư cơ mà, hơn nữa mấy tấm thẻ bài của hắn chẳng phải đều mạnh đến mức vô lý sao?
"Vậy thì đi gõ đi." Cổ Tân không hề do dự.
"Vâng, đại ca đi theo tôi."
Ánh mắt Trần Huy trở nên phấn khích hơn hẳn, vội vàng dẫn Cổ Tân tiến về phía chính điện.
Đây là nơi nhóm tà giáo đồ tổ chức lễ tế, ngay chính giữa phía trước là một pho tượng tà thần bằng đồng.
Cổ Tân liếc nhìn một cái. Đám tà giáo đồ này có lẽ đều là tín đồ của "Tham Lam", nói cách khác, pho tượng đồng này hẳn là tà thần "Tham Lam" Mã Môn.
Cổ Tân đảo mắt nhìn quanh một vòng, sau đó phát hiện ra một căn phòng nhỏ nằm ở góc bên phải.
"Đó là phòng giam giữ đồ tế đấy đại ca. Bên trong có mấy người vô tội bị đám tà giáo đồ kia bắt về, chuẩn bị dùng cho buổi hiến tế ngày mai."
Trần Huy giải thích.
"Chậc, đúng là đáng chết thật." Cổ Tân khẽ chậc lưỡi.
"Đúng thế! Đám tà giáo đồ này quả thực chẳng có lấy một chút tình người nào, dám dùng cả đồng loại làm đồ tế, bọn chúng căn bản không còn là người nữa rồi! Quá đáng chết!"
Trần Huy vội vàng hùa theo, tỏ vẻ đầy căm phẫn mắng chửi đám đồng nghiệp cũ kia xối xả.
"Bắt đầu đi."
Cổ Tân liếc nhìn Trần Huy.
"Dạ vâng, đại ca đợi em một lát."
Trần Huy lật đật chạy tới trước một cái bục, cầm lấy chiếc búa nhỏ đặt bên trên.
Đoong Đoong Đoong!
Thần chung bị Trần Huy gõ mạnh từng hồi, tiếng chuông trầm thấp dường như mang theo sức xuyên thấu, nhanh chóng vang vọng khắp nơi.
Chỉ trong vòng mười mấy giây ngắn ngủi, tiếng bước chân vội vã đã dồn dập truyền đến.
"Hửm? Trần Huy? Sao cậu lại gõ thần chung?"
"Là lệnh của chủ giáo à?"
"Tên kia là ai thế?"
Rất nhanh sau đó đã có bảy tên tà giáo đồ tụ tập lại, trong đó gồm năm nam và hai nữ.Lúc này, đám người kia kẻ thì mang vẻ mặt tức giận, người lại đầy vẻ nghi hoặc.
Chỉ có một gã đàn ông ở góc bên phải, khi nhìn thấy Cổ Tân, ánh mắt chợt lóe lên tia dị thường.
"Mọi người đừng vội, tôi tự khắc sẽ giải thích rõ ràng. Nhìn kìa, chủ giáo đến rồi."
Trần Huy nhoẻn miệng cười, ra hiệu cho mọi người im lặng.
Tiếng bước chân trầm ổn vang lên mỗi lúc một gần, một người đàn ông trung niên vóc dáng cao lớn, khoác áo choàng đỏ, để râu quai nón thong thả bước tới.
Gã chính là chủ giáo Lan Tư của Chân Thật giáo hội, cũng là người đứng đầu nhóm giáo chúng này.
"Trần Huy, ta nghĩ ngươi nên cho chúng ta một lời giải thích."
Lan Tư nhìn về phía Trần Huy, cất giọng trầm ấm đầy từ tính chất vấn.
"Tế hội của thần linh sẽ diễn ra vào ngày mai, hôm nay mọi người cần phải chỉnh đốn lại bản thân, dùng trạng thái tinh thần tốt nhất để đón chào buổi lễ. Đây là yêu cầu của ta đối với các ngươi."
"Vậy mà bây giờ, ngươi lại dám làm trái giáo quy, gõ vang thần chung. Ngươi muốn làm cái gì?"
Lan Tư trầm giọng nói.
"Đừng tức giận thế chứ thưa chủ giáo, lát nữa mọi người đều phải cảm ơn tôi đấy, bởi vì tôi vừa mang đến cho giáo hội một vị khách quý."
"Anh, người đến đông đủ cả rồi."
Trần Huy cung kính cúi người, đưa tay ra hiệu với Cổ Tân.
Thấy thái độ của Trần Huy, Lan Tư khẽ nhíu mày, dời tầm mắt sang người Cổ Tân.
Cổ Tân không hề e dè, hắn tiến lên hai bước, đứng ngay trước pho tượng đồng tà thần giữa đại điện, trên môi nở nụ cười rạng rỡ đầy thân thiện.
"Chào mọi người, tôi tên là Cổ Tân, rất vinh hạnh được gặp các vị."
Ánh mắt Cổ Tân lướt qua đám nam nữ này, nụ cười trên mặt càng lúc càng thêm rạng rỡ.
"Có lẽ các vị không biết tôi, nhưng không sao cả, tôi thì đã ngưỡng mộ các vị từ lâu rồi."
Không đợi đám tà giáo đồ kịp mở miệng, Cổ Tân đã nói tiếp, giọng nói trong trẻo vang lên cực kỳ rõ ràng giữa đại điện.



