[Dịch] Ai Bảo Thẻ Bài Ma Pháp Ta Làm Ra Có Vấn Đề?

/

Chương 108: Cổ Tân các hạ! Tôi yêu ngài chết mất! (1)

Chương 108: Cổ Tân các hạ! Tôi yêu ngài chết mất! (1)

[Dịch] Ai Bảo Thẻ Bài Ma Pháp Ta Làm Ra Có Vấn Đề?

Ngã Chân Bất Hội Phi

6.017 chữ

03-09-2026

"Nếu điều kiện cho phép, tôi sẽ ưu tiên cân nhắc cậu."

Nghe vậy, vẻ mặt Cổ Tân hơi kỳ quặc. Hắn đã hoàn toàn chắc chắn thanh niên Bạch Ngân này trúng độc [Mắt Xanh] quá nặng rồi.

"Cảm ơn các hạ!" Bạch Ngân mừng rỡ ra mặt.

"À đúng rồi các hạ, ngài xem lúc nào rảnh rỗi, tôi rất muốn mời ngài ghé nhà tôi chơi một chuyến."

"Chuyện này để xem tình hình thế nào đã, nếu có thời gian, tôi nhất định sẽ đến."

Cổ Tân khéo léo đáp. Được làm quen với một nhân vật tầm cỡ như cha của Bạch Ngân đương nhiên là chuyện tốt đối với hắn.

Huống hồ quan hệ giữa hắn và Bạch Ngân cũng khá tốt, lại còn làm hẳn cho cậu ta một tấm triệu hoán tạp 3 sao, cha cậu ta chẳng có lý do gì mà không thích hắn cả.

Hơn nữa, còn cả tương lai trong giấc mơ kia nữa.

Nếu xác định được đó thực sự là giấc mơ tiên tri, hắn có thể nhắc nhở cha của Bạch Ngân một chút. Dù người ta không tin, nhưng cứ làm cho ông ấy để tâm hơn đến việc phòng thủ Ngân Thành thì cũng tốt.

Dù sao ông ấy cũng là thống lĩnh Kỵ sĩ đoàn Ngân Thành, một vị tướng quân thực sự nắm giữ quân quyền trong tay.

"Không sao đâu. À đúng rồi các hạ, tấm thẻ này... với năng lực hiện tại của tôi thì liệu có triệu hồi ra được không?"

Bạch Ngân chợt nghĩ tới điều này, trong lòng đâm ra lo lắng.

Hắn là một kỵ sĩ nhị giai, thiên phú kỵ sĩ rất xuất sắc, nếu không trước đó đã chẳng dám ngạo nghễ tuyên bố mình là kỵ sĩ giỏi nhất năm nhất của Viện Kỵ sĩ.

Triệu hoán tạp thì chỉ cần người có "năng lượng" là có thể kích hoạt và liên kết, nhưng để một kỵ sĩ nhị giai triệu hồi ra sinh vật tam giai thì vẫn hơi khó nhằn.

Chủ yếu là do hắn không phải chức nghiệp tạp sư, việc sử dụng thẻ bài ma pháp vốn dĩ đã tốn sức hơn rất nhiều, lượng đấu khí tiêu hao cũng sẽ lớn hơn hẳn.

Nếu vậy, chẳng phải ước mơ một hơi triệu hồi ra cả đống "vợ yêu" sau này của hắn sẽ tan thành mây khói sao? Chẳng lẽ lại phải chuyển nghề sang làm tạp sư?

Thế thì không ổn chút nào.

"Được chứ, bán thẻ cho khách mà người ta không dùng được thì tôi còn mở tiệm làm gì nữa?" Cổ Tân nghe vậy liền tự tin cười đáp.

"Thẻ bài do tôi làm ra có đặc tính tiêu hao năng lượng thấp hơn thẻ thông thường, cho nên dù là cậu thì vẫn có thể triệu hồi được."

"Có điều... sau khi triệu hồi xong cậu còn lại bao nhiêu đấu khí thì tôi không dám chắc đâu nhé."

Cổ Tân trầm ngâm một chút, vẫn chọn cách nói an toàn một chút.

"Không hổ danh là các hạ, tôi hiểu rồi."

Hai mắt Bạch Ngân sáng rực lên. Đặc tính tinh thần của Cổ Tân vậy mà lại là giảm tiêu hao năng lượng sao?

Điều này đồng nghĩa với việc, ngay cả hắn cũng có thể xài được những thẻ bài có cấp bậc cao hơn cấp bậc chức nghiệp của bản thân.

Đặc tính tinh thần này của các hạ thật sự quá bá đạo.

Bất kể là tạp sư hay các chức nghiệp khác, nhu cầu đối với "đặc tính" này tuyệt đối là cực kỳ cao.

Lúc này Bạch Ngân đã tưởng tượng ra viễn cảnh, nếu gặp phải kẻ thù mà thanh thánh kiếm của mình không giải quyết nổi, hắn sẽ trực tiếp triệu hồi Bạch Long, đập cho đối phương nát bét!

Hahaha~ Cảm giác đó chắc chắn là sướng vô cùng!

Hơn nữa, sở hữu Bạch Linh Long rồi, bản thân hắn cũng có thể coi là một long kỵ sĩ rồi nhỉ?

Trở thành long kỵ sĩ chính là một trong những ước mơ lớn nhất của Bạch Ngân, không ngờ hiện tại mới nhị giai mà hắn đã thực hiện được rồi.

Càng nghĩ càng phấn khích, Bạch Ngân kích động đến mức mất cả tỉnh táo, ăn nói lung tung:

"Các hạ, tôi yêu ngài chết mất thôi!"Cổ Tân: "?"

Phong Xuyên Tường Tử: Σ(゚∀゚ノ)ノ

Cổ Tân hoàn hồn, lặng lẽ lùi lại một bước để giữ khoảng cách với Bạch Ngân. Nhìn cái kiểu cuồng Bạch Long thái quá của tên này, trông chẳng giống người đứng đắn chút nào.

Ai mà biết gu của hắn có biến thái thật hay không chứ?

Trò chuyện thêm một lúc, Bạch Ngân liền hớn hở, sải bước hiên ngang đầy kích động rời đi.

"Ngon, lại kiếm được một mớ to."

Cổ Tân đứng dậy vươn vai một cái thật sảng khoái để giãn gân cốt. Tâm trạng hắn đang vô cùng phơi phới vì lại kiếm thêm được một khoản tiền.

Tiệm nhỏ nhà mình đúng là ngày càng ăn nên làm ra!

Ừm, tuy khách mua thẻ toàn là người quen, nhưng thế cũng tốt. Thẻ của mình xịn như vậy, người quen xài thì cũng coi như giúp họ tăng thêm thực lực.

Đúng là chuyện tốt.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Cổ Tân vẫn rất mong có thêm nhiều khách mới ghé thăm, như vậy mới mở rộng được tệp khách hàng và mạng lưới quan hệ.

"Ông chủ đỉnh quá nha~"

Đôi mắt Phong Xuyên Tường Tử cong cong như vầng trăng khuyết, cũng vui lây với ông chủ của mình.

"Ừm hứ, đợi sau này kiếm đủ tiền, chuyện làm ăn khấm khá hơn, Tường Tử à, chúng ta sẽ mua luôn cả hai mặt bằng bên cạnh để mở rộng tiệm nhé."

"Vâng ạ!"

Thiếu nữ tóc lam mím môi cười, gương mặt thanh tú ngập tràn nét dịu dàng và vui vẻ.

Cô rất thích câu nói này của Cổ Tân, bởi vì hắn dùng từ "chúng ta".

Thực ra, với số tiền tiết kiệm hiện tại, Cổ Tân hoàn toàn dư sức mua lại hai mặt bằng bên cạnh. Nhưng hắn cảm thấy lúc này vẫn chưa thật sự cần thiết.

Không gian tiệm hiện tại đã hoàn toàn đủ dùng rồi.

"Tôi vào làm thẻ tiếp đây. Vẫn còn dư một cái xác phi long, để tôi nghĩ xem nên chế ra cái gì."

"Dạ vâng, ông chủ cố lên nhé~!"

Cổ Tân cất bước đi về phía phòng thí nghiệm.

Trong khi đó, tại một con hẻm nhỏ đối diện tiệm thẻ bài Lam Tinh, lúc này đang có hai bóng người lén lén lút lút rình rập.

Một người là ả đàn bà ăn diện lòe loẹt, trang điểm đậm, mặc chiếc áo khoét ngực sâu hoắm; người còn lại là một gã đàn ông trung niên khoác hắc bào, đeo khuyên tai bạc.

Nếu Cổ Tân có mặt ở đây, chắc chắn hắn sẽ nhận ra ả ta chính là Tử Dương Hoa, kẻ từng dùng truyền tống phù trốn thoát khỏi bí cảnh biển.

"Không sai đâu, tên kia chính là một trong những kẻ có mặt ở bí cảnh hôm đó, em nhớ rất rõ."

Tử Dương Hoa nhìn bóng dáng Bạch Ngân khuất dần khỏi tầm mắt, giọng điệu vô cùng chắc nịch.

Còn lý do vì sao ả lại nhớ rõ đến thế, là bởi Bạch Ngân có gương mặt tuấn tú, vóc dáng cao ráo, lại thêm mái tóc vàng kim vô cùng nổi bật, để lại ấn tượng rất sâu sắc.

Tử Dương Hoa vốn cực kỳ thích những anh chàng đẹp trai kiểu này.

"Cái tiệm này chắc chắn là của thằng nhóc kia rồi, không ngờ nó lại là một tạp sư thật."

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!