"Nhà anh á...?" Tiêu Vọng Thư hơi sững sờ.
Vương Ngạn nói: "Chính xác mà nói thì nơi cô chụp giống hệt nhà tôi, chỉ là không có đồ dùng cá nhân của tôi thôi. Cô thấy vết nứt được trát lại trên tường này không? Ban đầu tôi còn tưởng nó là độc nhất vô nhị... Nhưng giờ xem ra, có lẽ trong một vài tình huống đặc thù, những thứ giống hệt nhau vẫn có thể tồn tại song song."
Hắn từng nhặt được một chiếc chìa khóa giống y đúc chìa khóa nhà mình.
Vậy nên, hai tòa nhà giống nhau này liệu có giống với trường hợp của hai chiếc chìa khóa kia không?




