“Mình chết rồi sao...?”
Vương Ngạn thấy bóng người trước mắt lướt ngang qua người mình, đi về phía bên cạnh hắn, rồi chỉ trong chớp mắt đã lại biến mất khỏi tầm nhìn.
Trán hắn rịn mồ hôi lạnh. Việc đầu tiên hắn làm là cúi xuống nhìn mặt đất, bên dưới không có thêm thứ gì. Cùng lúc đó, Vương Ngạn thò tay vào túi, lấy chiếc Điện thoại đen ra.
Chiếc điện thoại không có gì bất thường, vẫn nằm gọn chắc chắn trong lòng bàn tay hắn.




