Lúc này đã khuya lắm rồi, vậy mà khu vực dịch vụ vẫn đèn đuốc sáng trưng. Lục Dao ngồi xổm trong bóng tối ở một góc bãi đỗ xe, nghe giọng nói vọng ra từ điện thoại di động, vẻ mặt nặng hẳn xuống.
“Anh nói đi, tôi cố ý chạy lên đường cao tốc, giờ đã cách cái biệt thự đó đủ xa rồi.”
Trên mặt Lục Dao vẫn còn nguyên vẻ đề phòng, hắn hạ giọng hỏi:
“Như vậy thì Ma quỷ chắc không nghe được bọn mình nói gì nữa đâu nhỉ?”




