Chỉ dăm ba câu, chẳng còn ai có ý kiến gì về cách làm của hai người trẻ kia nữa. Chí ít thì ngoài mặt, họ không còn thốt ra được lời phản đối nào.
"Nếu gã này chính là chủ nhà thì chúng ta nhàn rồi." Lý Thác cười khẽ, "Chỉ sợ gã cũng chẳng biết cái quái gì... Hoặc cái người gọi là Người bị giam cầm kia mới chính là chủ nhà ở đây. Người đó có lẽ bị nhốt ở một nơi cực kỳ kín đáo, nên ngay cả lúc sửa sang lại nhà cửa cũng không ai phát hiện ra điều gì bất thường."
"Cũng có khả năng đó." Người phụ nữ buộc tóc gật đầu, "Nếu dễ dàng tìm thấy như thế thì Cơn ác mộng này e là quá đơn giản... Thế nên tôi lại nghĩ, cái khó của lần này nằm ở chỗ làm sao chúng ta tìm được người đó."
Nói đến đây, ánh mắt cô khẽ lóe lên.




