Vân Kình trôi nổi trên bầu trời, phiêu diêu theo chiều gió.
Ánh sáng nhợt nhạt vờn quanh thân thể y, tiếng ca của y dẫn đến chấn động bao quanh thân, tựa như đom đóm dập dờn, lại giống như ngân hà rơi vào trong đó.
Tiếng ca du dương vang vọng trên bầu trời, những nốt nhạc xoay tròn, ngâm nga tản mạn, thanh khiết mà lại bi thương.
Lý Khải nghe tiếng ca này, tâm tình dường như cũng dần dần bình tĩnh trở lại.