“Biết bấm đốt tính quẻ à? Tôi có phải Hoàng Đại Tiên đâu, sao biết được.” Thạch Chí Kiên cười cười. “Tôi chỉ đoán thôi. Thứ nhất, mấy người các anh, nhất là Lôi Lạc, xưa nay không có việc thì chẳng bao giờ tới cửa. Thứ hai, hôm nay Nhan Hùng mở tiệc ăn mừng, mà trên người mấy anh lại đúng lúc còn nồng mùi rượu. Thứ ba, nhìn thời gian thì bữa tiệc còn lâu mới tan, vậy mà mấy anh đã chạy tới đây. Nói trắng ra là chẳng nể mặt Nhan Hùng chút nào, vậy thì chỉ có một lý do thôi, là Nhan Hùng chọc mấy anh tức rồi...”
Ba người Lôi Lạc lại liếc mắt nhìn nhau. Giờ thì họ cũng hiểu phần nào vì sao Thạch Chí Kiên có thể phất lên nhanh như vậy ở Hương Giang, tung hoành ngang dọc. Chỉ riêng cái đầu tinh và tâm tư tỉ mỉ này thôi đã đủ khiến người khác không theo kịp.
“Vậy giờ nói đi, rốt cuộc tìm tôi có chuyện gì?” Thạch Chí Kiên bưng tách trà lên nhấp một ngụm. “Muốn tôi giúp mấy anh trút giận? Hay gọi điện mắng Nhan Hùng cho một trận?”
Lôi Lạc cười gượng: “Làm thế thì ngại quá.”




