“Thật hả? Xong rồi à? Bên họ chịu rót tiền tài trợ tới 200 triệu đô Mỹ?” Nhan Hùng kinh ngạc há hốc miệng, cúp máy xong mới quay đầu nói với Thạch Chí Kiên đang ngồi đọc sách: “Thạch tiên sinh, vừa rồi Lưu Giám Hùng gọi điện tới, phía Chekov đã chốt xong rồi, họ đồng ý đứng ra làm bên tài trợ, tổng số vốn lên tới 200 triệu!”
“Thế à?” Thạch Chí Kiên hờ hững đáp một câu, đầu ngón tay chấm chút nước bọt rồi tiếp tục lật sách.
Nhan Hùng nuốt khan một cái, trong lòng thật sự rất khâm phục sự điềm tĩnh của Thạch Chí Kiên. Đổi lại là gã thì đã nhảy dựng lên từ lâu rồi.
“Nói thật, mắt nhìn người của anh sắc thật đấy, Lưu Giám Hùng đúng là nhân tài! Hồi trước anh tới Las Vegas lôi kéo hắn, tôi với Lôi Lạc còn âm thầm nói anh...”




