Lúc này không chỉ riêng Lương Gia Thụ nghĩ như vậy, mà ngay cả Tứ đại thiên vương Thành Trại đứng bên cạnh lão cũng đều nghĩ thế.
Hồng Kông có từng này đất, bây giờ người thật sự có thể nắm thóp Cửu Long Thành Trại cũng chỉ có vài kẻ. Mà Thạch Chí Kiên chính là một trong số đó! Bởi vì Thần Thoại Thực Phẩm của hắn đang nắm nguồn cung đồ ăn của thành trại, còn kiểm soát rất nhiều đầu mối làm ăn ra bên ngoài!
Cửu Long Thành Trại bị tấn công hai lần mà vẫn cầm cự được đến hôm nay, phía sau đó Thạch Chí Kiên cũng góp công không nhỏ.
“Ông Thạch, khách quý hiếm khi ghé tới!” Lương Gia Thụ vội bước lên trước. Vì tuổi đã cao, lại đi gấp quá nên suýt nữa loạng choạng ngã nhào.




