Chỉ riêng Lợi Tuyết Huyễn là đôi mắt đẹp lấp lánh niềm vui và sự ái mộ. Mặc dù hôm nay bao nhiêu người đến Lợi gia phúng viếng đều là nể mặt Thạch Chí Kiên, nhưng điều này cũng đã giữ đủ thể diện cho Lợi gia rồi. Huống hồ quan hệ giữa cô và Thạch Chí Kiên còn thân mật đến mức... Nghĩ tới đây, gương mặt xinh đẹp của Lợi Tuyết Huyễn bất giác ửng hồng.
Nhưng ngay lập tức, Lợi Tuyết Huyễn lại liếc nhìn cỗ quan tài của Lợi Triệu Thiên, thầm nghĩ: Mình làm vậy có phải là quá đáng lắm không? Thạch Chí Kiên đã hại chết anh họ mình, vậy mà mình vẫn si tình với anh ấy đến thế sao?
Nhưng rồi cô lại vội lắc đầu. Ngay từ đầu đã là anh họ làm sai, anh ta không nên phái người ám sát Thạch Chí Kiên mới phải! Hơn nữa, chuyện anh ta rơi lầu cũng đâu phải do Thạch Chí Kiên hãm hại. Thạch Chí Kiên đã giải thích rồi, là anh họ tự sát nhảy lầu, Thạch Chí Kiên muốn cứu nhưng không kịp!




