Cao Vạn Quân bị Lợi Tuyết Huyễn chặn họng nên hơi bẽ mặt. Ông ta bật phắt dậy, lớn tiếng: "Tương lai à? Lời hay ý đẹp về tương lai thì ai chẳng nói được! Nhưng vấn đề là tương lai sẽ ra sao, có trời mới biết!"
Nói xong, Cao Vạn Quân quay sang nhìn những người khác: "Nếu các vị thích nằm mơ giữa ban ngày, tôi không cản! Nhưng nếu đầu óc vẫn còn tỉnh táo, tôi hy vọng mọi người sẽ cùng tiến cùng thoái với tôi, rời khỏi chỗ này! Chúng ta đi!"
Cao Vạn Quân làm bộ chuẩn bị cất bước.
Những người xung quanh nhìn ông ta, rồi lại đưa mắt nhìn nhau, bắt đầu tỏ vẻ do dự.




