Dù Tiến sĩ Fitt đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng lúc này nghe Tạ Thế Hào nói vậy, ông vẫn khẽ nhíu mày. Ông nhìn chằm chằm vào mắt Tạ Thế Hào, từ tốn đáp: “Ông hoàn toàn không cần phải làm vậy. Bây giờ ai cũng biết Tạ gia các ông có Thượng tướng Bành Bỉnh chống lưng, cô con gái rượu Tạ Băng Thiến của ông ngày mai sẽ được bổ nhiệm làm nữ cục trưởng đầu tiên. Vậy ông còn mời tôi đến đây làm gì? Để bắt tôi đứng về phía ông sao?”
“Tiến sĩ đừng vội tự ti. Có lẽ người ngoài nhìn vào sẽ thấy ngài chưa đủ uy tín, năng lực có hạn, nên mới khiến phe Thạch Chí Kiên thua trong cuộc tranh cử chức Cục trưởng. Nhưng chỉ có tôi mới biết, Tiến sĩ Fitt ngài vẫn chưa dốc hết toàn lực. Nếu ngài vin vào công lao trước đây, vin vào việc Thái Vương luôn coi trọng ngài mà nói đỡ thêm vài câu cho thằng nhãi họ Thạch trước mặt ngài ấy, có lẽ... tình thế sẽ đảo ngược đấy!”
“Ngài cũng biết đấy, Tạ mỗ tôi là dân làm ăn, mà làm ăn thì quan trọng nhất là tính toán toàn cục. Tôi tuyệt đối không cho phép ván cờ này của mình xảy ra bất kỳ sai sót nào. Vì vậy hôm nay tôi mới đặc biệt mời Tiến sĩ đại nhân ngài đến đây, cốt là để kết thiện duyên với ngài! Thế nào, ngài cứ thong thả cân nhắc, bất kể khi nào, cánh cửa của tôi cũng luôn rộng mở chào đón ngài!” Tạ Thế Hào dang hai tay ra với Tiến sĩ Fitt, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.Tiến sĩ Fitt nhấc chén trà lên, im lặng hồi lâu mới lên tiếng: “Tôi chỉ là người làm nghiên cứu học thuật, thứ tôi quan tâm là thí nghiệm, bệnh nhân của tôi, cùng với những con số không biết nói dối. Thế nên, tôi chẳng có hứng thú gì với cuộc đấu đá giữa ông và Thạch Chí Kiên đâu!”




