“Hồ Tuấn Tài.”
“Đến đây.”
Nghe Thạch Chí Kiên gọi mình, Hồ Tuấn Tài không dám ở trong phòng của Thạch Ngọc Phượng nữa, vội đứng lên muốn ra ngoài.
Thạch Ngọc Phượng ở đằng sau nói: “Tuấn Tài, có rảnh ngươi đến nhà chơi nhiều hơn nhé. Ta có rất nhiều chuyện cần nói với ngươi.”




