“Hay là anh lên ghế trước ngồi chỉ đường cho tôi đi!” Phủ Đầu Tuấn quay sang nói với Nhan Hùng đang ngồi cạnh Thạch Chí Kiên.
“Tôi còn phải chăm sóc Thạch tiên sinh, ngài ấy đang bị cảm!” Nhan Hùng đáp lại Phủ Đầu Tuấn, “Cậu cứ lái đi, sai đâu tôi nhắc đấy!”
Phủ Đầu Tuấn bất đắc dĩ gật đầu, nổ máy cho xe chạy về phía trước.
Suốt dọc đường, Nhan Hùng hết lòng hỏi han sức khỏe Thạch Chí Kiên, lại còn bóng gió rằng người trăm công nghìn việc như hắn mà không có phụ nữ bên cạnh thì bất tiện lắm, ít nhất cũng cần người bưng trà rót nước cho chu đáo.




