Triệu Đức Phúc giận tái mặt. Hồ Tuấn Tài đứng đằng sau Thạch Chí Kiên không khỏi giật mình, vội tằng hắng một tiếng tăng thêm lòng dũng cảm cho mình, sau đó dùng tay đẩy mắt kính trên sống mũi lên.
Thạch Chí Kiên thì khác, từ đầu đến cuối vẫn rất bình tĩnh.
“Triệu tiên sinh, ta đến bàn chuyện làm ăn với ngươi, ngươi cần chi phải tức giận như vậy?” Thạch Chí Kiên bưng tách trà lên nhấp một ngụm.




