Cha con mỗi người cầm một con ba ba, vui vẻ leo lên núi.
Đường lên núi gồ ghề hơn đường dưới chân núi rất nhiều, dốc dài trải ra phía trước. Diệp Thành Hồ chỉ mới đi được vài bước đã té ngửa ra đất, con ba ba trong tay bị văng ra, lăn quay hai vòng.
“A, con rùa của con...”
“Cái gì mà rùa, nó có rớt đâu, đây này, tự đứng dậy đi, đừng làm bộ.”




