Ánh mắt Diệp Thanh Mính khẽ lóe lên, trong lòng thầm kinh ngạc: "Thái âm hỏa chủng?"
Hương trà bị ngọn lửa lạnh lẽo kia luyện hóa, biến thành những sợi khói trắng nhạt lơ lửng phía trên chén trà.
Mộ Nguyệt Hoa vươn tay gom nhẹ, thu trọn luồng khói hương này vào lòng bàn tay. Nàng nắm hờ lại, ngón tay vê nhẹ vài cái rồi thong thả xòe ra.
Ngón tay nàng thon dài trắng trẻo, trong lòng bàn tay tựa như ánh trăng lạnh lẽo kia thình lình xuất hiện một viên trà hoàn nhỏ nhắn, tinh xảo.




