Vương Vũ bèn kể ra một việc: “Năm xưa, Đan Hà Phong ta từng nhận một lô đơn hàng do vương thất Thanh Bình Quốc đặt mua. Thế nhưng, phía ta đã chiếu theo đơn hàng, luyện xong toàn bộ đan dược rồi đưa tới, còn vương thất Thanh Bình Quốc lại không thực hiện đúng giao ước. Chung đường chủ có biết nguyên do chăng?”
Chung Điệu cau mày, vẻ mặt đã lộ rõ sự mất kiên nhẫn: “Vương Vũ, nơi này là Tru Tà Đường, không phải chỗ giúp ngươi thúc đòi tiền hàng. Ngươi cũng biết tính tình của ta, có gì thì nói thẳng!”
Vương Vũ khẽ mỉm cười, không hề nổi giận, chỉ nhẹ nhàng đặt một chiếc ngọc giản lên thư án, rồi đẩy về phía Chung Điệu.




