Thanh Tiểu Y có chút sợ hãi, ngẩng đầu lên nhìn về phía nam tử trẻ tuổi điển trai ở cách đó không xa.
Giờ khắc này, Cố Trường Ca ở trong lòng bọn họ tựa như có một tầng thần quang bao quanh, phảng phất như thần thánh tiên nhân hạ phàm.
"Trường Ca thiếu chủ, đồng tử mang kiếm cho công tử là một chuyện không thể coi nhẹ. Chí ít cũng phải là tồn tại vô địch quét ngang những những người cùng thế hệ mới được. Đảm nhiệm làm đồng tử mang kiếm cho công tử ư? Bọn họ có tài đức gì chứ?"
Bạch y lão giả nhẹ nhàng khuyên nhủ. Lão giả không nghĩ tới Cố Trường Ca lại bỗng nhiên mở miệng nói như thế.




