Quanh thân Thảo Trĩ Kiếm lượn lờ một làn sương đen oán niệm có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Làn sương đen ấy không ngừng biến ảo thành những gương mặt vặn vẹo — người già, phụ nữ, trẻ em, chiến binh.
Bọn họ gào thét trong câm lặng, mỗi lần vặn vẹo đều khiến không gian xung quanh phát ra những tiếng rạn nứt như thủy tinh vỡ vụn vì quá tải.
"Hỗn Độn!!!"




