Bạch Long Tử nhìn Trương Dịch, giọng điệu tuy vẫn lạnh nhạt nhưng đã mang thêm vài phần ý vị tận tình chỉ bảo hơn trước.
Bởi vì trong mắt nó lúc này, Trương Dịch không còn là một gã chỉ biết gây rắc rối nữa, mà là một hậu bối rất biết nghe lời và cực kỳ có thiên phú.
Bạch Long Tử là một thiên tài xuất chúng, nhìn khắp Long tộc suốt hàng ngàn năm qua cũng thuộc hàng số một số hai, thế nên nó rất hiếm khi để ai vào mắt.
Thế nhưng, thiên tài đối với thiên tài, bao giờ cũng nảy sinh vài phần đồng cảm và trân trọng lẫn nhau.




