Lưỡi kiếm của Trương Dịch nhẹ nhàng quét ngang, thản nhiên như đang bổ một quả dưa hấu.
Phản vật chất hóa thành một màn kiếm khổng lồ, cứ thế chém thẳng về phía Nhiên Dụ Thiên đang định tháo chạy.
Đường kiếm quá nhanh! Nhưng nói là nhanh, chi bằng bảo là hắn đã đoán trước được quỹ đạo bỏ trốn của Nhiên Dụ Thiên, nên mới vung kiếm sẵn ở đó "chờ" gã tự đâm đầu vào.
Khoảnh khắc nhát kiếm ấy chém ra, thân thể đang bùng cháy hừng hực của Nhiên Dụ Thiên chợt dâng lên một nỗi hoảng loạn tột độ!




