Giọng Trương Dịch lạnh lẽo, tựa như vọng về từ tận cùng U giới:
"Huyền Nguyệt Phi Minh, ngươi tưởng chút ân huệ của Samael là đủ để bất tử bất diệt sao? Hôm nay, ta sẽ chém nát cái vỏ bọc hão huyền đó!"
Huyền Nguyệt Phi Minh cười điên dại, thân hình đã hoàn toàn hóa thành bóng tối. Hắn dang rộng hai tay, một bóng trăng đen kịt dâng lên từ phía sau lưng, vạn vật đất trời tức thì tối sầm lại.
"Ha ha ha ha! Tới đây đi Trương Dịch! Năng lực của ta sẽ biến mọi nguồn năng lượng, mọi sinh mệnh thành chất dinh dưỡng! Ngươi càng mạnh, ta lại càng vô địch!"




