Nghe Trương Dịch nói vậy, Lý Trường Cung trợn trắng mắt, thầm nghĩ: Quả nhiên vẫn là cậu! Chưa bao giờ làm chuyện lỗ vốn.
“Nói đi, cậu cần gì? Nhưng tôi nói trước, bây giờ Đại khu Tây Bắc bên tôi đang trăm bề ngổn ngang, không có nhiều tài nguyên để cấp cho cậu đâu.”
Nói đến đây, gã nhìn sang Chu Chính, cười bảo: “Có điều, Chu Soái của các người vẫn còn nợ bọn tôi kha khá tài nguyên đấy!”
Trương Dịch chỉ cong môi cười, phẩy tay nói: “Không cần. Lần này tôi ra tay, không cần các anh cấp vật tư.”




