Dưới màn trời đen như mực của đêm Bách Quỷ Dạ Hành, Thành phố Edo ban ngày còn náo nhiệt phồn hoa, giờ đã chìm trong tĩnh lặng chết chóc.
Ngoài đường không còn một bóng người, đèn đóm muôn nhà cũng tắt phụt. Chỉ còn mấy luồng đèn pha bảy màu bắn từ trung tâm thành phố, xuyên qua màn sương xám cô quạnh rồi chiếu thẳng lên trời.
Cả Thành phố Edo đã bị một lớp sương mù dày đặc bao trùm.
Trong màn sương đó, vô số bóng đen khổng lồ thấp thoáng hiện ra, trông như núi nhỏ, như cây lớn, như dã thú băng qua những con phố không người.




