“Hửm?”
Diệp Vô Nhai và Ngu Hồng Lăng nhìn về ngọn núi xa xa, ánh mắt hiện lên vẻ ngưng trọng. Uy áp kia quả thực quá đáng sợ, khiến bọn họ cảm nhận rõ sự nhỏ bé của chính mình.
Đường Nhược Ngu cảm khái: “Tên Diệp Lăng Thiên kia lại sắp đột phá rồi.”
Trước đó ở Hỏa Trạch sơn, sau khi Diệp Lăng Thiên bế quan, hắn từng nói chẳng có tiến triển gì, nhưng y vốn không tin.




