Vô số ánh mắt không ngừng đảo qua giữa Trần Phỉ và Tào Phỉ Vũ, trong đó chất chứa đủ loại cảm xúc phức tạp.
Có người phân tích, cũng có người thán phục dụng ý sâu xa trong hành động này của Trần Phỉ. Chủ động nhận thua, thoạt nhìn như bỏ đi một trận thắng, nhưng thực ra lại xuất phát từ sự tự tin tuyệt đối vào thực lực của chính mình.
Nghĩ đến chuyện trước đó Trần Phỉ một quyền đánh bại Kỷ Tư Tề, lại còn dọa Ngô Niệm Kiều chưa chiến đã khiếp, mọi người càng cảm thấy sự tự tin ấy của hắn không phải cuồng vọng, mà là lẽ đương nhiên dựa trên thực lực.
Cũng có không ít người hâm mộ Tào Phỉ Vũ. Không công có thêm một trận thắng, chiếm trước tiên cơ về điểm tích lũy, cơ hội giành được vị cách linh tài lập tức tăng mạnh. Quan trọng hơn cả, sự che chở mà Trần Phỉ dành cho nàng trước ánh mắt của muôn người, chính là điều biết bao nữ tu hằng mơ ước mà chẳng thể có được. Nụ cười rực rỡ mang phong thái tuyệt thế của Tào Phỉ Vũ ban nãy, lại càng khắc sâu vào lòng vô số người.




